Phần một: Hướng dẫn nội dung ôn tập-Phần văn học-Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân)

Nguồn website dethi123.com

I – NỘI DUNG TRỌNG T M CẦN ÔN TẬP gt 1. Tác giả, tác phẩm a) Tác giả: Xem bài Nguyễn Tuân trang 11 – 14. k b) Tác phẩm – Chữ người tử tù là thiên truyện xuất sắc nhất trong tập truyện ngắn Vang bóng một thời (xuất bản lần đầu năm 1940) của Nguyễn Tuân. 2. Nội dung, nghệ thuật – Chữ người tử tù ngợi ca vẻ đẹp của con người được kết tinh trong hình tượng Huấn Cao, nhân vật mang vẻ đẹp lí tưởng mà nhà văn hằng ấp ủ, tôn thờ. Đó là một con người tài hoa, có tài viết chữ rất đẹp. Chữ Huấn Cao thể hiện nhân cách cao khiết, phi thường. Nó quý giá không chỉ vì được “viết rất nhanh và rất đẹp”, không chỉ vì nét chữ “đẹp lắm, vuông lắm” mà quan trọng hơn là “những nét chữ vuông tươi tắn đó nói lên những hoài bão tung hoành của một đời con người”. Bởi thế cho nên “có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”. Huấn Cao còn là người có khí phách hiên ngang, bất khuất. Ông bình tĩnh đón nhận sự đoạ đày nơi tù ngục, coi thường cái chết và rất khinh bỉ những kẻ cam tâm làm tôi mọi. Không chỉ tài hoa, khí phách, con người này còn toả sáng bởi “thiên lương” trong sạch. Ông đã tỏ thái độ khinh bạc đến tàn nhẫn khi chưa hiểu quản ngục, ngay cả khi được ông ta biết đãi. Nhưng ông cũng đã mềm lòng khi biết rõ thực chất của con người tuy sống nơi tàn ác, xấu xa mà vẫn giữ được “thiên lương lành vững” này. Chính vì “cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài” của quản ngục và thơ lại, ông sẵn lòng cho chữ trong đêm cuối cùng của tử tù ở nhà giam tỉnh Sơn trong cái cảnh tượng mà Nguyễn Tuân gọi là “xưa nay chưa từng có”. Có thể nói Huấn Cao là nhân vật tiêu biểu, bộc lộ rõ quan điểm thẩm mĩ của Nguyễn Tuân: cái đẹp phải gắn liền với cái thiện, chữ tài phải gắn với chữ tâm. – Bên cạnh Huấn Cao, nhân vật viên quản ngục cũng là một hình tượng độc đáo, một sáng tạo nghệ thuật thành công của Nguyễn Tuân. Viên quản ngục tuy sống giữa chốn ngục tù đầy lọc lừa, dối trá và tàn nhẫn mà vẫn giữ được “thiên lương lành vững”, vẫn say mê, yêu quý, trân trọng và nâng niu cái đẹp, cái tài. Viên quản ngục là “một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”, tôn vinh thêm vẻ đẹp của hình tượng nhân vật Huấn Cao. . . . . . . . . . . (S) … . . | – Về nghệ thuật, Nguyễn Tuân đã xây dựng được tình huống truyện giàu kịch tính, độc đáo và hấp dẫn; ngôn ngữ tác phẩm giàu tính tạo hình, gợi không khí cổ xưa, rất phù hợp để nói về “một thời vang bóng”. Tác giả cũng sử dụng nhuần nhuyễn và hiệu quả thủ pháp tương phản đối lập. Ngoài ra, còn phải kể đến nhịp điệu và kết cấu câu văn cân đối, hài hoà, góp phần tạo nên chất nhạc và tô đậm nét cổ kính của truyện. * Truyện ngắn Chữ người tử tù ngợi ca vẻ đẹp tài hoa, khí phách hiện 3 ngang, bất khuất và thiên lương trong sáng của Huấn Cao. Tác phẩm thể hiện nổi bật quan điểm thẩm mĩ và phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân thời kì trước Cách mạng tháng Tám. II – C U HỎI ÔN TẬP 1. Cảm nhận của anh (chị) về vẻ đẹp của hình tượng nhân vật Huấn Cao trong truyện ngắn Chữ người tử tù. 2. Phân tích nhân vật viên quản ngục trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân để làm sáng tỏ nhận xét: “Trong hoàn cảnh đề lao, người ta sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc, tính cách dịu dàng và lòng biết giá người, biết trọng người ngay của viên quan coi ngục này là một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”. (Ngữ văn 11, tập một, NXB Giáo dục Việt Nam, tr.110) * Truyện ngắn Chữ người tử tù ngợi ca vẻ đẹp tài hoa, khí phách hiện 3 ngang, bất khuất và thiên lương trong sáng của Huấn Cao. Tác phẩm thể hiện nổi bật quan điểm thẩm mĩ và phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân thời kì trước Cách mạng tháng Tám. II – C U HỎI ÔN TẬP 1. Cảm nhận của anh (chị) về vẻ đẹp của hình tượng nhân vật Huấn Cao trong truyện ngắn Chữ người tử tù. 2. Phân tích nhân vật viên quản ngục trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân để làm sáng tỏ nhận xét: “Trong hoàn cảnh đề lao, người ta sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc, tính cách dịu dàng và lòng biết giá người, biết trọng người ngay của viên quan coi ngục này là một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”. (Ngữ văn 11, tập một, NXB Giáo dục Việt Nam, tr.110)